HR "dỗi" vì ứng viên không có đam mê làm CS: Khi nào thì vở kịch công sở mới hạ màn?
HR dỗi vì ứng viên không đam mê làm chăm sóc khách hàng? Cùng mổ xẻ thực trạng "diễn kịch" công sở và bài học thực tế cho doanh nghiệp SME.

Đã bao giờ các ông đi phỏng vấn và nhận được câu hỏi kiểu: "Lý do gì khiến bạn đam mê vị trí trực tổng đài/nhập liệu này?" chưa? Nghe xong chỉ muốn quay xe luôn đúng không? Nói thẳng cho nó vuông: Chẳng có đứa trẻ nào 5 tuổi cầm siêu nhân mà lại ước sau này lớn lên được ngồi nghe khách hàng "tổng sỉ vả" 8 tiếng mỗi ngày cả. Vậy mà một bộ phận HR vẫn đang sống trên mây, đòi hỏi ứng viên phải có một tình yêu cháy bỏng với những công việc thuần túy để kiếm cơm.
Rốt cuộc thì chuyện quái gì vừa xảy ra?
Một bài đăng trên Reddit (r/recruitinghell) vừa đạt hơn 6.700 upvote đã bóc trần cái sự vô lý này. Chủ thớt và cộng đồng đang cực kỳ bức xúc trước thái độ của một số nhà tuyển dụng khi họ cảm thấy "bị xúc phạm" vì ứng viên thừa nhận đi làm vì... tiền lương.
Dưới đây là những điểm "cốt tử" mà dân tình đang bàn tán:
- Ảo tưởng về đam mê: HR kỳ vọng ứng viên phải coi việc trực hotline hay làm middle management là ước mơ cả đời, thay vì chấp nhận thực tế đó là một phương tiện để trả tiền thuê nhà.
- Vở kịch công sở: Để có được việc, ứng viên buộc phải "diễn" - giả vờ hào hứng với những nhiệm vụ nhàm chán nhất. Nếu không diễn, bạn tạch.
- Sự giám sát cực đoan: Nhiều ông làm Remote cũng không thoát khỏi cảnh bị cài phần mềm giám sát màn hình (screen-monitoring), như một cách để công ty kiểm soát cái gọi là "sự tận tụy" của nhân viên.
- Thực tế phũ phàng: Một ông có bằng Thanh nhạc loại xịn vẫn phải đi làm Fintech suốt 25 năm chỉ vì... tiền. Và đó là chuyện bình thường ở huyện!
Giang hồ mạng dậy sóng: "Đi làm vì tiền chứ vì cái gì?"
Phía dưới comment, các anh em dev và dân văn phòng vào combat nhiệt tình, tạo thành mấy luồng ý kiến cực gắt:
Phe thực dụng: "Việc HR cảm thấy bị xúc phạm khi ứng viên cần tiền là một sự ảo ma thực sự. Đa số chúng ta chỉ muốn làm xong việc, nhận lương và sống cuộc đời của mình, chứ không phải đi casting cho một hội kín hay giáo phái nào đó."
Phe cay đắng vì bị Micromanagement: "Làm remote tưởng sướng, ai dè gặp đúng bà sếp cuồng kiểm soát, cài cắm đủ thứ phần mềm theo dõi trên máy tính. Đúng kiểu 'bootlicker' chính hiệu, chỉ thích soi xem nhân viên có đang nhìn vào màn hình 100% thời gian không."
Phe tỉnh táo (và hơi đa nghi): Một số anh em lại cho rằng đây có thể là chiêu trò "ragebait" (câu view bẩn) từ mấy ông influencer trên mạng. Họ khuyên mọi người nên bớt nóng nảy và nhìn nhận xem đây là chuyện thực tế hay chỉ là một kịch bản dựng lên để lấy tương tác.
Góc nhìn từ WorkCloud: Bớt diễn, tập trung vào hiệu suất cho nó vuông
Dưới góc nhìn của một thằng từng làm dev lương bèo bọt và giờ làm vận hành, tôi thấy cái văn hóa "đòi hỏi đam mê ảo" này cực kỳ độc hại, đặc biệt là với các SME (doanh nghiệp vừa và nhỏ).
Các sếp ạ, thay vì bắt nhân viên phải gồng mình diễn vở kịch "Em yêu công ty", tại sao không tập trung vào việc làm sao để họ hoàn thành việc nhanh nhất, hiệu quả nhất?
- Nếu quy trình của ông mượt, nhân viên bớt phải làm những việc "tay chân" vô nghĩa, họ tự khắc sẽ bớt stress và gắn bó.
- Thay vì bỏ tiền mua phần mềm giám sát màn hình (vừa tốn tiền vừa gây ức chế), hãy dùng một cái Work OS tử tế để quản lý tiến độ công việc. Việc xong, KPI đạt, tiền về túi, thế là đủ.
Tại WorkCloud, chúng tôi tin rằng công nghệ đỉnh cao là công nghệ giúp con người làm việc thực dụng hơn, chứ không phải để theo dõi nhau. SME cần tối ưu vận hành bằng công cụ, chứ không phải bằng cách ép nhân viên phải có "đam mê" với việc nhập liệu Excel.
Chốt lại: Đam mê là thứ xa xỉ, còn sự chuyên nghiệp và hiệu quả là thứ bắt buộc. Đừng biến văn phòng thành rạp xiếc, tội anh em lắm!
Nguồn: Reddit - HR is upset we didn’t grow up wanting to be customer service reps